Địa điểm mà bạn học của tên nhóc Tiểu Dương lựa chọn làm nơi tổ chức sinh nhật, là một quán Karaoke có cái tên gọi khá dư thừa sự bay bổng:
[Nhà Hát Của Những Giấc Mơ]
Đây là tên gọi ví von của sân vận động Old Trafford, đủ để hiểu lão bản quán karaoke này là một tín đồ phi thường cuồng nhiệt của câu lạc bộ Manchester United.
Cũng may gã khéo chọn câu lạc bộ để hâm mộ, chứ gã mà là Fan của Paris Saint Germain, xong quán hát lại đặt tên là Công Viên Các Hoàng Tử thì buồn cười chết mất.
Dừng đỗ xe ở cửa quán để Tiểu Dương xuống trước, hàng loạt ánh mắt hiếu kỳ tức thì đổ dồn đến. Diễn biến đột ngột này khiến Cao Cường thoáng không được tự nhiên.
Đã lâu lắm rồi hắn mới trở thành tâm điểm của sự chú ý thế này đây.
Nhớ khi xưa là nhân vật chính trong vai đứa trẻ bị ma ám, mỗi lần ra khỏi nhà hắn đều bị những người xung quanh chỉ chỏ bàn tán đặt điều, thậm chí có cả ác ý xua đuổi.
Hiện tại hắn xuất hiện với áo quần bảnh bao, lái xe đắt tiền. Đa số ánh mắt của những kẻ xung quanh ẩn chứa sự hâm mộ, mốt số ít thì lại mang theo vẻ ghen ghét đố kị.
Hai hoàn cảnh tình huống khác nhau, với những ánh mắt mang sắc thái hoàn toàn trái ngược. Nhưng có chung điểm tương đồng đó là khiến Cao Cường phi thường chán ghét.
Đã từng người ta chỉ biết nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một thứ vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243949/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.