Nhìn tên nhóc Tiểu Dương trưng ra khuôn mặt non nớt tràn trề hi vọng chờ mong. Đến sau cùng Cao Cường vẫn là không có xuống tay được.
Có điều trước khi đồng ý cho Tiểu Dương được phép tung tăng bay nhảy, Cao Cường cần phải gọi điện cho Bình thúc để hỏi thăm ý kiến cái đã.
Bình thúc cũng không gây khó dễ, chấp thuận cho Tiểu Dương được chim sổ lồng một hôm. Nhưng với điều kiện Cao Cường phải đi theo kèm.
Nhiệm vụ là nhìn chằm chằm, ngăn chặn trường hợp tên nhóc Tiểu Dương ngứa vẩy, lại dây dưa học đòi hút thuốc lá hay uống rượu bia này nọ.
Tên nhóc Tiểu Dương thì sướng rồi, nhảy cẫng hò reo tưng bừng. Cao Cường thì vì phải đi theo đến bữa tiệc của một đám nhóc lại chẳng vui tí nào.
Thôi được rồi, đi nhìn thoáng một cái cũng chẳng hao tổn mất miếng thịt nào.
Ngại ngùng lắm thì chơi trò vô trách nhiệm một phen, thả mặc cho tên nhóc Tiểu Dương tự do, muốn nghịch ngợm với bạn học ra sao thì nghịch.
Tiểu Dương đang nhảy nhót ăn mừng chán chê, bỗng dưng chạy biến ra khỏi phòng.
Cao Cường vì đang còn phiền muộn nên cũng chẳng thèm quan tâm. Quan sát căn phòng lại một lần, hắn liền đem túi đồ cất vào trong ngăn tủ.
Tiếng chân chạy huỳnh huỵch bên tai, quay ra thì thấy là tên nhóc Tiểu Dương quay lại. Cao Cường khẽ cau mày mà quát:
“Vội vàng ẩu đoảng cái gì? Sắp phải ra trận đánh giặc hả?”
Tiểu Dương không hiểu cũng học đâu cái dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243948/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.