Tờ mờ sáng hôm sau, Bình thúc liền lái xe hướng về thôn Hưng Dương mà chạy tới.
Nguyên nhân của chuyến đi này đương nhiên là vì đợt hàng trái vải vừa rồi mới chuyển tới. Qua kiểm định thì chất lượng không được tốt cho lắm.
Chủ vườn hàng là đối tác lâu năm, có giao tình không nhạt, cho nên thay vì lập tức huỷ bỏ hợp tác, thì Bình thúc lại phải cất công đi xem một chuyến.
Cũng ngay trong buổi chiều, Cao Cường đi đón Tiểu Dương tan học, rồi đưa tiểu tử này về thẳng nhà.
Căn nhà mà cha con Bình thúc đang ở, là một căn biệt thự khá rộng, có kiến trúc thiết kế theo kiểu thịnh hành. Sân vườn cây cối, bể bơi này nọ đủ cả.
Điểm mà Cao Cường ưng ý nhất của căn biệt thự này, là ở chỗ kín cổng cao tường.
Với tường bao vây quanh cao tới ba mét, lại thêm đống cây cối um tùm che khuất. Thì có đứng ở giữa sân làm trò hề cũng chẳng lo bị ai nhìn thấy.
Nói chung sở hữu một căn biệt thự kín đáo thế này thì khá thuận tiện cho việc tu luyện.
Đáng tiếc đây không phải là biệt thự của hắn. Mà trong mấy ngày sắp tới, chắc chắn cũng chẳng hề thuận tiện để hắn tu luyện võ kỹ một chút nào cả.
Đỗ xe ở sân, Cao Cường buồn bực lên tiếng:
“Rõ ràng nhà ngươi có giúp việc, sao Bình thúc còn kêu ta qua đây ở làm gì không biết?”
Tiểu Dương gãi gãi tóc gáy mà đáp:
“Cái này ta cũng không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243947/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.