Quanh đi quẩn lại, Cao Cường tới ở biệt thự của Bình thúc cũng được 3 ngày. Mọi thứ từ ăn uống ngủ nghỉ đều rất tốt, chỉ có trong tu luyện là hơi gặp phải bất tiện một chút.
Nhìn chung thì toạ thiền vận công hấp thu linh khí cái này không vấn đề gì. Nhưng để duy trì được thói quen tập luyện võ kỹ thì Cao Cường mỗi nửa đêm lại phải len lén ra ngoài.
Mà nơi đây là địa bàn của đám đại gia cắm chuột, đâu đâu cũng có camera an ninh quay chụp, chỉ riêng cái việc né qua những thứ này để chạy tới được công viên đã đủ phiền toái.
Cứ phải lén lút kiểu này, khiến Cao Cường có cảm tưởng cứ như đang tu luyện để thành đạo tặc chuyên nghiệp. Có đôi khi hắn thật muốn cầm gạch ném bể cái mớ camera cho bõ tức.
Cũng qua vài ngày ngắn ngủi này, Cao Cường phần nào thích nghi được với cái tác dụng phụ gặp phải khi tâm cảnh đột phá. Lười biếng tệ đoan đã bị tiêu trừ một cách vô cùng triệt để.
Tuy nhiên cái dáng vẻ hờ hững thờ ơ với vạn vật thì lại giống như đã ăn vào máu của hắn.
Thành ra hiện tại khi nhìn Cao Cường, liền bị cái khí chất cao lạnh hờ hững gây lầm tưởng hắn là một gã thiếu gia nhà giàu nào đó. Nửa xu khí tức công nhân bốc vác cũng chẳng còn.
Nếu không phải Cao Cường luôn khá nhiệt tình phụ giúp những công việc vặt trong biệt thự. Thì có khi đã bị tiểu đội người giúp việc cho rằng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243950/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.