Sau khi tốt nghiệp, Nhan tiên sinh không còn treo đèn đọc sách hay tra tư liệu nữa, nhưng đến khi biết được vấn đề của con trai thì ông như lâm vào đại dịch, rầu rĩ mấy đêm liền, ông theo thói quen nghề nghiệp mà dùng SWOT* phân tích sự việc, liệt kê cặn kẽ từ trong ra ngoài, có điều đây không phải là nghiên cứu về sự cạnh tranh, mà là nghiên cứu về mức độ rủi ro và nguy hiểm.
Qua quá trình đắn đo suy nghĩ, Nhan tiên sinh cảm thấy Nhan Húc bây giờ đã bắt đầu dần dần thích nghi với cuộc sống ở nước ngoài, và trong tương lai cậu sẽ có đời sống tốt hơn và thoải mái hơn với môi trường mà độ nhận thức và tiếp nhận của con người ở đó cao hơn những nơi khác.
Nhưng dù ông chuẩn bị nhiều thế nào, cũng không ngăn nổi một lời của bà Nhan: “Để Nhan Húc một thân một mình ra nước ngoài em không yên tâm được, nếu không thì em đi với con sẵn tiện chăm sóc cho thằng bé luôn.”
Nhan tiên sinh chau mày — vấn đề này lại không nằm trong phạm vi cân nhắc của ông.
Thành thật mà nói cho dù ông có gửi Nhan Húc nhờ người bạn của mình bên đó trông chừng, thì ông cũng không thể yên tâm nổi.
“Hay là vầy, để anh xem coi có thể chuyển công tác qua bên đó làm được hay không.”
“Còn Khả Khả thì sao đây? Cũng đâu thể để Khả Khả lại một mình.”
Một bên là heo vàng, một bên là minh châu, Nhan tiên sinh chìm vào im lặng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/3187698/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.