Bên khách sạn khác.
Sau khi Nhan Húc khóc đòn phủ đầu, mới phát hiện Tần Thâm trước mặt đang im lặng có hơi đáng sợ.
Tỉnh táo suy nghĩ một chút, ngay từ đầu anh ấy chưa từng chất vấn mình.
Tần Thâm không nói lời nào, Nhan Húc đảo cặp mắt ướt nhẹp cũng không lên tiếng, mồ hôi ướt đẫm, những lọn tóc đen dính sát vào cái gáy trắng nõn.
Tần Thâm vừa thấy cậu khóc đã không còn tức giận như trước nữa, nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi, đi vào phòng vệ sinh vắt khăn ra lau mặt cho cậu, hỏi: “Khi nãy em nói khó chịu cái gì?”
Nhan Húc mang theo giọng mũi trả lời: “Anh lạ lắm.”
Tần Thâm cầm khăn trầm mặc một lúc, rồi lên tiếng: “Không được tới những nơi không nên tới nữa.”
Duỗi tay kéo cổ áo bị xệ xuống nửa bên của Nhan Húc lên.
Nhan Húc buồn rầu sa sút gật đầu.
Tần Thâm không đi giặt khăn, đột nhiên hỏi: “Trình Phi Phàm hôn chỗ nào của em?”
Nhan Húc vừa định lắc đầu, chợt cái khăn ướt trên cổ cậu cứ dịch tới dịch lui, Nhan Húc ngẩng đầu thì thấy Tần Thâm vẫn luôn cau mày, giữa mi tâm chụm lại tạo thành cái ngấn nhàn nhạt.
“Trình Phi Phàm không có hôn chỗ này của em, mà hôn chỗ khác.”
Sắc mặt Tần Thâm càng khó coi hơn: “Hôn chỗ nào?”
“Em không biết.” Nhan Húc nhanh bước tiến lên hôn cái bẹp lên môi hắn, rồi lui lại dựa vào tường nhìn hắn với đôi mắt ướt át.
Đôi mày cau có của Tần Thâm giãn ra vì kinh ngạc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/3187695/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.