Nhan Húc đi đứng mà cái mông vẫn còn đau.
— tối hôm qua Tần Thâm đánh liên tục thành nghiện.
Nhan Húc cảm thấy vừa đau vừa xấu hổ, khóc tới hơn nửa đêm mới chịu thôi, cả đôi mắt cùng cái mông đều cùng một màu đỏ ửng như nhau, làm lòng cậu vô cùng bối rối.
Sáng hôm sau cậu cũng không về nhà, thút thít đi theo Tần Thâm đến Nhị Quán.
Tối qua, Tần Thâm có chườm nước đá lên mắt của cậu một lúc lâu, da Nhan Húc thuộc tạng mềm mỏng, hồi còn bé mới khóc có tí thôi mà mặt mày đã đỏ hết cả lên, nên bây giờ hai con mắt của cậu vẫn ửng hồng như hai đóa hoa đào.
Tần Thâm nâng đầu cậu, dùng cái khăn quấn đá viên đắp ngay khóe mắt, nghe Nhan Húc hỏi: “Hôm nay chúng ta đi đâu chơi anh?”
Tần Thâm nhìn mí mắt sưng húp của cậu, hơi buồn cười: “Còn muốn đi chơi cơ à?”
“Muốn chứ. Hôm qua anh đã nói sau này sẽ bên cạnh em mà.”
Chỉ có Nhan Húc mới có thể thẳng thắng dùng giọng điệu nhõng nhẽo như vậy mà nói chuyện, Tần Thâm duỗi ngón cái xoa cái cằm mịn màng của cậu, nở nụ cười.
Nhan Húc nhìn thoáng qua cửa thì thào: “Hôn em.”
Tần Thâm bóp mặt cậu, cắn một phát lên môi, cười nói: “Chắc em nhịn lâu lắm rồi nhỉ?”
Bị giáo huấn thành cái dạng này, đã thế còn vừa đáng yêu vừa dâm đãng.
Nhan Húc ngượng ngùng nhìn hắn.
Tần Thâm ngó cậu vài lần, rồi dắt cậu vào nhà về sinh nhỏ trong phòng làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/3187699/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.