Một đêm trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, Nhan Húc khẩn trương đến nỗi ngủ không được.
Cậu lấy ngọc đeo trên cổ xuống, đây là một miếng ngọc tốt, Nhan tiên sinh dùng tiền tiết kiệm để mua. Chị em hai người một cặp, Nhan Khả là Phật Tổ, cậu là Quan Âm, ở trong chùa miếu đã khai quang, vẫn còn nửa năm công đức, lúc gần tới kỳ thi sẽ thu hồi thêm hai lần nữa cho hai chị em(?).
Nhan Húc cầm tượng ngọc Quan Âm nâng trong tay, quỳ trên giường, so với năm rồi ở Đại Hùng bảo điện cầu nguyện còn thành kính hơn.
Bồ Tát ơi Bồ Tát, người nhất định phải phù hộ cho anh Thâm.
A Di Đà Phật.
A, Bồ Tát Bồ Tát, xin người phù hộ cho chị của con nữa.
A Di Đà Phật.
Bồ Tát Bồ Tát, người có thể bảo đảm đưa anh Thâm đến Bắc Kinh không ạ?
….
Không biết có phải Bồ Tát sợ bị cậu phiền hay không, mà nguyện vọng của Nhan Húc đều được như ý muốn.
Nhan Khả thuận lợi tốt nghiệp, ngày thi cuối cùng sau khi báo tin cho người nhà biết liền cùng bạn học đi chơi, hơn mười một giờ khuya mới bị Nhan tiên sinh giục về, mặt cô uống đến đỏ hồng, trong ngực còn ôm một bó hoa hồng đẹp đẽ.
Bà Nhan giúp một tay cắm hoa vào, hỏi Nhan Khả là con trai nhà ai, cô có thích hay không...
Nhan tiên sinh tâm tình phức tạp tự mình đi vào thư phòng.
Nhan Húc gác cằm trên tay, mỉm cười nghe kể chuyện tốt nghiệp của chị, có chút hâm mộ ước ao.
Mặt cậu trên mu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/148258/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.