Nhan Húc cảm thấy mình rất hiểu chuyện, không có mỗi ngày đều gọi điện thoại, cũng sẽ không chậm trễ thời gian của anh Thâm.
Về sau đều tự mình nộp tiền thoại mấy tháng liền, thì mới phát hiện mình nói nhảm nhiều như vậy.
Chu Văn Cẩm đề nghị cậu cùng anh Thâm chụp chung một ảnh gia đình, một tháng hai khối tiền, trò chuyện tận hai ngàn phút.
Nhan Húc nghe vậy, thấy cũng đúng.
Cậu lập tức muốn bàn với anh Thâm chuyện này, nhưng không thể nói thẳng trong điện thoại được: “Anh Thâm, anh có phải bận nhiều việc lắm đúng không, nếu không chúng ta khỏi đăng ký gói đi, sau này em gọi ít lại là được.”
Tần Thâm: “Không sao, mình cứ đăng ký đi, điện thoại di động của em là số 1370…đúng không?”
“Vâng, vâng!” Nghe thấy Tần Thâm đọc ra số di động của mình, khuôn mặt trắng nõn của cậu nở một nụ cười tươi như đóa hoa.
Nhan Khả vừa mới từ trường luyện thi trở về liền thấy khuôn mặt nhỏ của em trai đang vui vẻ rạo rực.
Cô rất không hiểu cũng học lớp mười hai, nhưng tại sao Tần Thâm lại có nhiều thời gian rảnh rỗi đến như vậy.
Cô chua chua hỏi: “Húc Húc, thành tích của anh Thâm không được tốt lắm phải không?”
Nhan Húc thật sự nói: “Không đâu, rất tốt đó chị.”
Lần này đến bà Nhan cũng giật mình: “Thật hả con?”
Nhan Khả học bù xoát đề mệt gần chết càng chua: “Nhìn không ra nha, cậu ta trước kia còn phải đi thi đấu, lớp văn hóa có thể theo kịp sao?”
Nhan Húc nghiêm chỉnh: “Anh Thâm nói đó là sở thích, học tập là học tập, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/148257/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.