Lúc Quan Hạc đến, Ôn Chước Ngôn mới vừa ra khỏi cục cảnh sát.
Anh ta nói bản thân đã bảo với dì Hình là Nhiếp Hàn Sơn ra nước ngoài đi công tác. Vì không để bà cụ lo nghĩ nhiều nên toàn bộ quá trình, Quan Hạc đều ở bên bà, mãi đến lúc tra hỏi xong xuôi mới đưa người về nhà. Lúc quay trở lại hai người mới chạm mặt nhau. Vì Quan Hạc hiểu Hình Doãn hơn, vậy nên cảnh sát cũng gọi anh ta đến tra hỏi. Anh ta bảo Ôn Chước Ngôn chờ, bản thân thì đi hơn tiếng đồng hồ.
Lúc quay ra thì đã là ba giờ.
Ôn Chước Ngôn nói: "Anh có nghĩ sẽ là anh ta không?"
Quan Hạc mở cửa xe, hướng mắt nhìn xa xa rồi nheo mắt lại.
"Mong là vậy."
Ôn Chước Ngôn không khỏi kinh ngạc.
Cậu tìm một nhà hàng Chiết Giang để ăn cơm. Đang trên đường đi thì bỗng nhiên di động của Quan Hạc đổ chuông, anh ta nhận được hai cuộc gọi, nghe có vẻ như đang có việc. Không có Nhiếp Hàn Sơn, anh ta phải quản lý tất cả mọi việc trong và ngoài công ty, chỉ vậy cũng đủ khiến anh đau đầu. Lúc sáng anh ta không thèm hỏi ý kiến của bác sĩ về bệnh tình của cậu, lúc này lại đi hỏi Ôn Chước Ngôn.
Ôn Chước Ngôn kể lại chi tiết, nhưng cũng không có gì thay đổi. Thật ra thì ngày nào cũng như ngày nào mà thôi.
"Không chuyển biến xấu là tốt rồi." Quan Hạc nói.
Ôn Chước Ngôn "Vâng" một tiếng, kéo cửa sổ xuống một chút.
Giờ còn sớm nên nhà hàng cũng không đông khách lắm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469726/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.