Buổi chiều có hai tiết học online nên Ôn Chước Ngôn đến bệnh viện thay thuốc từ sáng sớm, thuận tiện dẫn dì Nhiếp đi thăm Nhiếp Hàn Sơn.
Ngày thứ hai mươi lăm sau phẫu thuật, bác sĩ vẫn tiếp tục nhắc lại câu trả lời đầy thuyết phục từ trước đến nay là "từ từ quan sát, chờ người tỉnh lại". Tâm tình vốn có chút chuyển biến tốt đẹp của dì Nhiếp lại trở lại vũng bùn, đừng nói là dì Trương, cho dù là Ôn Chước Ngôn mỗi đêm cũng phải khuyên nhủ bà hơn nửa tiếng. Nhận được sự nhờ vả của cậu, Thư Ý và Tào Hiểu Linh cũng thường xuyên tới nói chuyện với bà sau khi tan ca. Trong lúc đó chú Nhiếp đã gọi điện đến truy vấn mấy lần, đều bị dì Nhiếp lấy lý do 'Nhiếp Hàn Sơn quá bận rộn, người làm mẹ này muốn ở lại chăm sóc cho con trai' ra để lấp liếm. Thể theo cách nói của dì Nhiếp, mỗi lần bà đến thăm Nhiếp Hàn Sơn đều ở lại một hai tháng, cha hắn sẽ không nghi ngờ gì đâu.
Nhưng mà trong một khoảng thời gian dài, không ai có thể nói trước điều gì.
Lần đầu Ôn Chước Ngôn trở về trường sau khi bị thương, nẹp trên cánh tay còn chưa được tháo ra. Bởi vì trước đó cậu đã giải thích với mọi người là bản thân bị tai nạn ô tô, vết thương không nặng nên về quê tĩnh dưỡng, vậy nên bạn bè quen biết đều chưa có cơ hội đến thăm. Giờ gặp được cậu rồi nên mọi người đề nghị mời cậu đi ăn, tiện thể hỏi thăm an ủi một phen.
Đợt này đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469727/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.