Người bình thường có thể xuất viện sau một tuần, nhưng Ôn Chước Ngôn phải chịu đựng đến nửa tháng, sau khi rút hết kim và chỉ mới được về nhà. Thời gian nghỉ phép kéo dài, những lời hỏi thăm ân cần cũng đến. Cậu chỉ một mực nói là do về quê gặp tai nạn giao thông. Trong khoảng thời gian này, cậu đã nhờ Giải Tư mua hộ chiếc điện thoại mới và cả sim điện thoại, sau đó gọi cho mấy người Mạnh Uyên, Thịnh Mẫn Hoa để cảm ơn họ về đêm hôm đó, lại gửi Mạnh Uyên tiền thuốc men của Sư Lâm. Cậu nghe nói cảnh sát đã tìm thấy Sư Lâm, nhưng bên kia cũng không gây ồn ào gì mà cũng không có ý định tố cáo. Hai ngày trước khi xuất viện, Ôn Chước Ngôn và vợ chồng Quan Hạc còn bàn bạc với dì Nhiếp một chút, họ quyết định đưa bà cụ về nhà Nhiếp Hàn Sơn nghỉ ngơi hai ngày. Lúc đầu dì Nhiếp còn khiên cưỡng, vì thế Ôn Chước Ngôn lại sờ đến một câu thường dùng nhất: "Nếu Nhiếp ca tỉnh lại mà thấy dì như thế này, chắc chắn anh ấy sẽ rất giận, mà nếu anh ấy giận thì sẽ lại càng khó bình phục hơn đấy dì ạ."
Rốt cục thì dì Nhiếp cũng thấu tình đạt lý.
Đầu tiên Ôn Chước Ngôn gọi điện cho dì Trương, bảo dì chuẩn bị một bàn đồ ăn thật ngon, trước mắt chuyện tai nạn của Nhiếp Hàn Sơn cũng ít người biết, dì Trương có chút vui vẻ, "Bà Nhiếp thích cá chép hấp tôi làm nhất đó."
Bước chân vào nhà, ấy vậy mà lại có cảm giác xa lạ.
Dì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469725/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.