"Là nước chanh có vấn đề?"
"Khả năng cao là vậy, sau đó tôi vẫn đau đầu nên định về nhà."
"Cậu có ấn tượng gì với hình thể nghi phạm không?"
"Không có, kẻ đó đi từ phía sau, lúc đấy đầu tôi rất đau nên không tránh kịp."
Buổi ghi chép và thẩm vấn ban đầu được sắp xếp vào buổi chiều, nhưng vì Ôn Chước Ngôn phối hợp rất tốt, nên mới 11 giờ sáng cảnh sát đã rời đi rồi.
Chân trước cảnh sát vừa rời đi, thì sau lưng Giải Tư liền bước vào. Y đổ cốc nước đã nguội trên bàn, bưng một cốc nước nóng khác lên giúp cậu, "Tôi thật sự không cần thông báo cho mẹ em sao?"
Ôn Chước Ngôn lắc đầu: "Bác gái đâu rồi ạ?"
"Được lão Quan và Tào Hiểu Linh đưa ra ngoài ăn cơm rồi." Giải Tư nói, "Em đừng nghĩ nhiều, chuyện này đã được chuẩn bị kỹ càng rồi, cho dù hôm đó em không trúng chiêu thì nói không chừng vẫn còn có kế hoạch khác đang chờ em."
Ôn Chước Ngôn im lặng một lúc, sau đó gật đầu.
Giải Tư cười, xoa đầu cậu hai cái: "Thư Ý đang chuẩn bị bữa tối, chờ ăn chút cháo rồi đi ngủ đi."
Kết quả là cháo chưa kịp đến cậu đã ngủ thiếp đi, còn tỉnh lại nôn mửa mấy lần, mê man đến tận sáng hôm sau mới khôi phục được chút sức lực. Giải Tư vốn đang ngồi trên giường đọc sách, thấy thế liền mở nồi giữ nhiệt ra để cậu lấp cái bụng. Ôn Chước Ngôn hỏi thăm về Nhiếp Hàn Sơn, hắn vẫn đang nằm trong ICU, còn dì Nhiếp và Tào Hiểu Linh đã về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469724/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.