Cả ngày không có lớp, buổi sáng Ôn Chước Ngôn đến công ty đúng giờ, Ngô Ánh San ném quy trình hoạt động cho cậu soạn thảo, viết được nửa chừng thì Lô Hạo Chương gọi họp. Cửa phòng họp vừa đóng mọi người liền đâm đầu vào giông tố. Lúc cậu từ chỗ Nhiếp Hàn Sơn trở về ký túc xá tối qua, cửa đã đóng chặt, vừa mở cửa ra đã suýt làm náo loạn cả ký túc xá. Vài tháng không vào lại, quả nhiên đã có chút ngượng tay. Trong ký túc xá không có mạng cũng chẳng có điện, nên cậu chỉ có một chiếc ba lô trên người, không có gì ngoài chiếc máy tính xách tay, đồ dùng vệ sinh cá nhân và hai bộ quần áo. Mấy ngày nay có lẽ là do lượng mưa thường xuyên, Hứa Bác lại quên đóng tủ quần áo nên trong không khí có mùi ẩm mốc nhẹ, ngửi lâu một cái liền nghẹt mũi. Ôn Chước Ngôn không nhịn được mà nghĩ về ngôi nhà cũ của ông cố khi cậu về Nam Thiên. Cậu mở cửa sổ, dùng đèn pin trên điện thoại di động để dọn qua cái phòng ngủ. Xong xuôi, cậu kéo chăn bông và dọn giường, rồi cứ thế mở mắt nằm cả đêm. Kết quả là dù ngồi trong phòng làm việc hay phòng họp cả ngày, cậu cũng đều mệt rã rời. Lô Hạo Chương có vẻ không vui vì chuyện này, đặc biệt quan tâm cậu nhiều lần, cứ nói một hồi lại dừng lại bắt cậu nêu ý kiến.
Thoát khỏi phòng họp, cậu lấy điện thoại di động ra để kiểm tra thời gian, phát hiện ra mình có năm cuộc gọi nhỡ, hai cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469723/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.