Buổi sáng lúc Nhiếp Hàn Sơn tỉnh lại, vừa nhìn vào màn hình điện thoại đã thấy có hơn mười cuộc gọi nhỡ trong máy, hai cuộc là từ Dương Phàm Vĩ, còn lại là người nhà gọi đến, may mà trước đó hắn đã bật chế độ im lặng.
Trước tiên hắn đi rửa mặt, sau đó mới mở máy gọi về cho mẹ mình.
"Tại sao chưa nói tiếng nào mà con đã đi rồi, con học cái bộ dạng đấy ở đâu vậy hả?" Dù qua lớp loa điện thoại nhưng vẫn không thể che bớt được cái mùi thuốc súng nồng nặc ở trong giọng của mẹ hắn.
Nhiếp Hàn Sơn xoa xoa mũi: "Tại công ty có việc gấp ấy mà mẹ."
Giọng mẹ hắn trở nên căng thẳng: "Có chuyện gì, nghiêm trọng lắm sao?"
Nhiếp Hàn Sơn thuận miệng nói ra một vài vấn đề tài chính, mấy thứ này dọa cho bà sợ, không ngừng dặn dò hắn tiền kiếm có thể thiếu nhưng nhất quyết không thể làm những chuyện trái pháp luật. Nhiếp Hàn Sơn bị mẹ làm cho đau hết cả đầu, nhưng lại chỉ có thể kiên nhẫn ngồi nghe cho xong, sau đó thề với trời bản thân sẽ là một thương nhân tuân thủ pháp luật, chỉ cầu lợi nhỏ, không có dã tâm. Mẹ hắn vẫn là không yên lòng, lại lải nhải một hồi, vào lúc mà Nhiếp Hàn Sơn sắp sửa ngủ tới nơi rồi cuối cùng mới dừng lại.
"Cứ như thế đi, con cúp máy trước đây. Con bận thật mà, còn phải đi họp nữa."
"A từ từ đợi đã." Mẹ hắn nói, "Nhiếp Vĩnh nói con và luật sư Vương không quá thoải mái với nhau, là thật hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469720/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.