Dì Trương được gọi đến nấu bữa tối, bữa tối nay gồm có sườn non, tôm hùm và lươn.
"Bao nhiêu lâu rồi chúng ta không cùng nhau ăn cơm chứ, đúng là đáng chúc mừng, chỉ có tiểu Ôn tự dưng lại nói là không thèm ăn."
Thịt xông khói và sườn được hầm lên, mùi hương hòa quyện với những lời hát thôn quê của dì Trương tỏa ra phòng khách. Nhiếp Hàn Sơn nhấp nhổm ngồi trên ghế sô pha, cuối cùng vẫn là không nhịn được nhấc máy gọi điện cho Ôn Chước Ngôn. Kết quả là gọi ba cuộc rồi mà đều không có ai trả lời. Nhiếp Hàn Sơn sững sờ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Hình đại diện danh bạ hắn đặt cho Ôn Chước Ngôn là hình lá K cơ, hình trái tim nằm ở góc trên bên trái, giống như một giọt máu, quốc vương đang nhìn chằm chằm hình trái tim ấy, còn hắn thì nhìn chằm chằm quốc vương.
Giọng của dì Trương làm hắn hoàn hồn trở lại, dì hỏi hắn muốn ăn tôm hùm sốt cay hay kho tiêu.
"Kho tiêu đi dì." Lời của Nhiếp Hàn Sơn thốt ra, bản thân hắn chợt sửng sốt, sửa lại nói: "Tôm hùm thì để mai đi, hôm nay cháu ăn ở ngoài rồi."
Dì Trương "ồ" một tiếng, nói thầm: "Ngày mai bổ sung thêm hai món nữa, vừa vặn."
Trong nhà có bệnh nhân, Nhiếp Hàn Sơn luôn phải để mắt tới, giờ xác định Ôn Chước Ngôn sẽ không về, hắn cũng không hỏi khẩu vị đồ ăn gì nữa.
Hắn gọi cho Dương Phàm Vĩ khá muộn, ngoài dự kiến, đối phương không tỏ thái độ gì, trái lại còn nói phía Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469721/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.