Cả đoàn người chỉ có mình Mạnh Uyên là say bí tỉ. Không ai phải lái xe nên thật ra cũng dễ giải quyết. Ôn Chước Ngôn để Sư Lâm đi trước, bản thân thì đợi một chiếc taxi bên đường để đưa Mạnh Uyên về cùng với Trương Quân. Bắt mãi không đường xe, đa số đều thấy ma men là lái qua nên cậu đành phải móc điện thoại ra. Mạnh Uyên lại nôn ọe, mệt mỏi mãi mới đến được phòng trọ. Hai người phối hợp lột quần áo cậu ta ra rồi nhét người vào ổ chăn, nửa tiếng sau cậu ta mới bắt đầu thiếp đi.
Điều kiện gia đình của Mạnh Uyên không tồi. Một mình cậu ta thuê một căn phòng riêng với đầy đủ đồ đạc. Trương Quần bận rộn đi tới tủ lạnh tìm đồ ăn vặt nước hoa quả, Ôn Chước Ngôn chưa ăn no nên cũng vào bếp tìm mì úp hai bát. Không có gia vị gì mấy nhưng hai người lại ăn uống rất thoải mái.
Bật TV lên, Trương Quần ngồi phịch xuống ghế sô pha, bắt đầu cắn hạt dưa: "Ông thấy Sư Lâm thế nào?"
Ôn Chước Ngôn cười nói: "Thế nào là thế nào? Tính giới thiệu cho tôi à?"
Trương Quần bật cười, một hơi ăn hết sạch nắm hạt dưa rồi vứt vào thùng rác. Một trời mưa hoa, khó mà trúng hết được.
Ngồi hơn mười phút, Ôn Chước Ngôn đứng dậy mặc áo khoác. Trương Quần sửng sốt: "Còn chưa ngồi ấm đít mà? Ông không thấy mệt à?"
"Mệt." Ôn Chước Ngôn nhìn về phía phòng ngủ, "Người này ngủ rồi là okay. Ông cũng về sớm đi."
Nói xong, Trương Quần cũng không muốn ở lại nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469719/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.