"Hôm nay em gặp Quan ca đấy."
Lúc tối chạy bộ trong khu căn hộ xong, cậu vừa vào cửa đã thấy Nhiếp Hàn Sơn về rồi, còn đang kẹp một điếu thuốc hút dở trong tay, ngồi trên sô pha xem tài liệu. TV có chút ồn, nhưng xưa nay hắn làm việc đều như vậy.
Nhiếp Hàn Sơn ngẩng đầu nhìn cậu: "Mồ hôi còn chưa lau khô đã nhắc đến thằng đàn ông khác với anh rồi. Có phải bình thường anh chiều em quá rồi không?"
Ôn Chước Ngôn bật cười, cúi đầu thay giày, sau đó tìm điều khiển điều hòa chỉnh độ ấm lên cao chút. Nhiếp Hàn Sơn tắm xong chỉ mặc một cái áo may ô đen, mà gió điều hòa thì đã thổi đến mức Ôn Chước Ngôn mặc áo ngắn tay nổi hết da gà. Cậu nhắc hắn như thế không tốt cho sức khỏe đâu, nhưng cũng chỉ là tai này lọt qua tai kia.
Bước đến bình nước lấy một cốc nước, cậu quay lại sô pha vừa uống, vừa ngồi lên đùi Nhiếp Hàn Sơn. Nhiếp Hàn Sơn rút bàn tay đang cầm thuốc ra, vừa đẩy lưng cậu vừa cười: "Nào, đừng nghịch."
Nói thì nói thế, trong tay cũng không có bao nhiêu cố gắng. Ôn Chước Ngôn biết như vậy khiến hắn vừa lòng lắm, bèn ngồi thêm một lúc, vươn tay mát xa vai cho hắn. Nhiếp Hàn Sơn dập thuốc, quàng tay qua eo cậu rồi lật tài liệu sang trang tiếp theo. Ôn Chước Ngôn không nhìn, ngẩng đầu uống hết cốc nước mới đứng dậy đi vào phòng tắm.
Đang tắm giữa chừng, Nhiếp Hàn Sơn lại mở cửa đi vào, cởi áo may ô và quần lót xong liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469710/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.