Buổi chiều diễn ra cuộc họp đề xuất nội bộ, kế hoạch ban đầu là năm giờ kết thúc, phiên thảo luận kéo dài, đến sáu giờ vẫn chưa thấy có xu hướng kết thúc. Lòng Ôn Chước Ngôn nóng như lửa đốt, nhắn đi hai tin giải thích với Nhiếp Hàn Sơn. Đối phương lại không hoảng không vội, còn trấn an cậu. Sếp Sở cuối cùng cũng bắt đầu tổng kết, Ôn Chước Ngôn thấy anh ta vẫn trong tư thái thao thao bất tuyệt bèn gọi Nhiếp Hàn Sơn bảo đừng đợi nữa.
Rốt cuộc thì cũng không thể bắt người ốm chờ bọn họ đến mới ăn cơm được, Nhiếp Hàn Sơn đành thỏa hiệp, gửi địa chỉ cho cậu, lại dặn cậu không cần phải vội.
Cuộc họp chính thức kết thúc lúc bảy giờ, đèn đường ngoài cửa sổ đã bật sáng trưng. Ôn Chước Ngôn thu dọn đồ đạc, chào tạm biệt mọi người trong văn phòng rồi đi thẳng vào thang máy. Khi cửa thang máy sắp đóng lại thì có người từ xa hô một tiếng chờ một chút, cậu lập tức vươn tay ấn nút, rồi nhìn Phương Huệ Huệ chân đi giày cao gót, lòng nóng như lửa đốt chạy vào.
Chào hỏi nhau sau, Phương Huệ Huệ mỉm cười đầy ẩn ý: "Bạn gái giận hả?"
Ôn Chước Ngôn không phản bác mà chỉ cười: "Tính người ta tốt lắm."
Phương Huệ Huệ nói: "Ái chà, còn có thể tốt hơn cả cậu sao?"
Ôn Chước Ngôn nói: "Cũng không phải, chỉ là rất nhường nhịn em thôi."
"Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra, vài đồng nghiệp từ bộ phận khách hàng bước vào, "Đang bàn cái gì mà cười nói vui vẻ thế?"
Phương Huệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469711/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.