Trong lúc vô tình cậu nghe được Nhiếp Hàn Sơn gọi điện thoại cho Tiêu Lan: "Trực tiếp đưa đến công ty đi, một lát nữa tôi không có ở nhà rồi." Lại nói, "Đừng quên cái áo sơ mi."
Ngày hôm sau tan làm, trên ghế sô pha chật ních túi tắm mua sắm. Dì Trương giúp việc đang sắp xếp, thu dọn từng cái một, mác quần áo đều được cắt bỏ, quần áo thì được phân loại và xếp chồng lên nhau, sẵn sàng để gửi đi giặt khô. Dì bảo chồng áo sơ mi trắng là cho cậu, Nhiếp Hàn Sơn cảm giác cậu mặc sơ mi trắng là đẹp nhất. Ôn Chước Ngôn xấu hổ, lúc đó mới nhận ra là Nhiếp Hàn Sơn hiếm khi đích thân đến trung tâm mua sắm, những bộ quần áo bình thường trong nhà đều là do Tiêu Lan mua.
Trừ áo sơ mi trắng ra thì hắn không cho cậu thêm cái gì nữa. Từ sau vụ thẻ ngân hàng, hắn cũng không bỏ một đồng nào lên người cậu.
Ôn Chước Ngôn bỏ ba lô xuống, ngồi xuống sô pha giúp dì Trương một tay. Hai người cùng nhau làm việc, mất hơn nửa tiếng mới xong. Sau đó Nhiếp Hàn Sơn gọi đến, nói là lại không thể về nhà ăn cơm.
Nhiếp Hàn Sơn thật sự rất bận, mà sự bận rộn này sẽ không vì Ôn Chước Ngôn chuyển vào ở cùng mà có bất cứ thay đổi gì. Nhiều việc trong công ty hắn phải đích thân kiểm tra, sau giờ làm việc còn phải thường xuyên đi lại xung quanh, thêm vào đó là các mối quan hệ xã giao, thành ra thường xuyên bận đến tối tăm mặt mũi. Dì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469709/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.