Bốn giờ chiều, thời tiết bỗng nhiên thay đổi, mưa như trút nước, gió giật bất thường. Một tia sét đánh vào trong sân, gió lật cái xô nhựa ở cửa bếp. Chó vàng từ trong giấc ngủ tỉnh dậy, đứng lên sủa hai tiếng, lại được Lâm Uyển dỗ dành. Trong bếp vẫn tiếp tục vang lên tiếng nồi niêu xoong chảo. Mùi thơm của nước xốt xộc vào mũi qua làn mưa, khiến Ôn Trước Ngôn giờ mới cảm thấy đói bụng.
Ông chồng nhà họ Lâm đi đến cửa bếp lấy chiếc xô nhựa, thuận tiện gật đầu và mỉm cười với cậu như một lời chào.
Đẩy cửa bước vào, Nhiếp Hàn Sơn đang dựa nửa người trước bàn làm việc mà nghịch điện thoại. Ôn Chước Ngôn lấy quần áo và khăn tắm sạch sẽ, vừa định đi vào phòng tắm, lại đột nhiên phát hiện Nhiếp Hàn Sơn nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn quyển sổ bên cạnh gối nằm. Điện thoại vẫn nằm trong tay hắn, nhưng đầu ngón tay lại không hề động đậy.
Ôn Chước Ngôn nói: "Anh muốn xem không?"
Nhiếp Hàn Sơn quay đầu nhìn cậu, ghẹo một câu: "Nhật ký mà cũng có thể cho anh xem à?"
Ôn Chước Ngôn bật cười: "Em nào rảnh rỗi đến mức viết nhất ký đâu. Đây đều là truyện ngắn bố em viết, nhưng mà người lớn đọc chắc sẽ không thích lắm."
Nhiếp Hàn Sơn sửng sốt: "Chà, bố em còn viết truyện trước khi đi ngủ cho em đọc à?"
Ôn Chước Ngôn nói: "Bố em từng là biên tập viên của một tạp chí dành cho trẻ em, cũng đã xuất bản một số bài báo. Quyển sổ này là để ông luyện văn, nhưng mà tất cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469700/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.