Vừa ăn trưa xong thì có mấy người đàn ông trung niên lạ mắt tới. Họ ăn mặc thời thượng hơn nhiều so với người nông thôn. Một vị cao gầy như cây tre, vài vị khác thì đều đã ưỡn bụng bia. Quan Hạc và Nhiếp Hàn Sơn dẫn người đi trang viên, sau đó phần lớn thời gian đều bận xã giao. Đây hẳn là những vị khách đã nhắc tới tối hôm trước. Thư Ý và Tào Hiểu Linh đều đề nghị làm một chuyến lên núi. Tào Hiểu Linh biết đường nên nếu còn thời gian thì cũng có thể làm một vòng đến vườn đào. Ôn Chước Ngôn không có việc gì để làm nên tự nhiên là thành người hầu đi theo. Nhưng thực tế khác xa với tưởng tượng. Dù sao hai cô nàng này cũng đã quen ở thành phố, đặc biệt là Thư Ý, thường xuyên ngồi trong phòng làm việc, thể lực không theo kịp nên mới đi được một phần ba đường đến vườn đào đã quyết đoán vòng lại, đổi thành ngồi thuyền đến ao sen.
Về đến trang trại cũng mới hơn ba giờ.
Nhiếp Hàn Sơn, Quan Hạc cùng với các vị khách kia cũng đã về, đang câu cá bên cái ao nhỏ.
Đi ngang qua ban công bên ngoài phòng chính, Thư Ý và Tào Hiểu Linh lấy một vòng hoa rơm ghẹo Lâm Uyển: "Là vòng hoa mà anh này làm cho con. Nếu con nhận thì con phải gả cho anh ấy. Uyển Uyển có muốn gả không nào?"
Lâm Uyển ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Ôn Chước Ngôn.
Buổi đi chơi ngày hôm đó bị Nhiếp Hàn Sơn và những người khác làm gián đoạn, sau đó Ôn Chước Ngôn cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469701/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.