Sáng sớm mở mắt ra, Nhiếp Hàn Sơn đã không còn ở trong phòng nữa rồi. Từ trong sân, có tiếng hắn và ông Lâm đang tán gẫu những chuyện vụn vặt trong làng, âm lượng nhỏ, thi thoảng lại có tiếng cười nói, không hề khó chịu. Ôn Chước Ngôn nhìn thời gian, mới tám giờ, nhưng cũng đã đến lúc dậy rồi. Thay một bộ quần áo dễ vận động và gấp chăn bông xong thì Nhiếp Hàn Sơn cũng đẩy cửa đi vào, bảo cậu nhanh nhanh đi ăn sáng, trang viên có lớp mẫu giáo của Tào Hiểu Linh đến tham gia các hoạt động giữa phụ huynh và học sinh, đợi một hồi qua góp vui.
Nói xong lại đến kiểm tra vết sưng tấy trên cổ cậu, "Chỗ trên đầu gối đã đỡ chút nào chưa?"
Ôn Chước Ngôn nói: "Không chạm vào thì không ngứa lắm." Tuy phương thuốc nhà làm có tác dụng nhưng dù sao thì nó cũng không phải thuốc tiên.
Hai vợ chồng Quan Hạc rời giường muộn nhất, những người khác thì mất kiên nhẫn nên đã đi về trang viên trước rồi.
Địa điểm tổ chức sự kiện là trên bãi cỏ lớn phía sau lối vào chính. Vì là ngày cuối tuần nên đã có một nhóm người tụ tập trên đó. Một nhóm trong số đố trông như là sinh viên đại học. Vì chủ yếu là con trai nên chỗ đó rất ồn ào, vừa đến được một lúc đã được nhân viên đưa đến địa điểm khác ngay. Nhà trẻ có hai lớp lớn, mỗi lớp cũng không quá nhiều học sinh, thêm phụ huynh vào cũng không quá một trăm người. Tuy nhiên, bọn trẻ di chuyển chậm chạp, phải mất một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469699/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.