Thư Ý và Tào Hiểu Linh lại đi hái ngải trên sườn đồi, nói buổi tối có thể làm món chả ngải. Thật ra món này không hợp thời lắm, Thư Ý là thấy nó trong một chương trình rồi đi học trên mạng. Mà quê Ôn Chước Ngôn thì lại có phong tục ăn món này vậy nên đối với kỹ năng hái có chút am hiểu, lại cũng có chút thòm thèm nên cũng cần cù tham gia, đi hái cùng hết nửa tiếng.
Xong việc rồi đi rửa tay thì Giải Tư cũng đã rửa sạch một túi mận vừa hái, nói để bữa tối ăn xong thì vừa ăn vặt vừa tán gẫu. Ôn Chước Ngôn không kìm được cảm giác thèm ăn nên liền gắp nhặt thêm mấy quả.
Nhiếp Hàn Sơn cười mắng: "Sao lại tham ăn như thế này hả? Ăn sáng còn chưa đủ no à?"
Tào Hiểu Linh lập tức hát đệm: "Bé cưng nhà chúng ta phụ hái bao nhiêu là ngải như vậy thì ăn một chút có sao đâu? Tôi nói lão Nhiếp từ bao giờ lại đáng ghét như vậy chứ?"
Nhiếp Hàn Sơn nhấc tay đầu hàng: "Tôi xin câm mồm."
Ôn Chước Ngôn vội vàng chắp tay cảm ơn Tào Hiểu Linh: "Cảm ơn Tào tỷ."
Thư Ý nói: "Dẻo miệng quá, gọi tỷ mà cứ ngọt xớt thôi."
Ôn Chước Ngôn lại ngoan ngoãn kêu một tiếng tỷ, Thư Ý liền sảng khoái đáp lại. Giải Tư nhịn không được nói: "Ngày trước không có phát hiện bạn học Ôn hóa ra là bảo bối của các chị đấy."
Mấy người cười vang, Ôn Chước Ngôn dứt khoát lại cung kính gọi ba vị đại ca. Ngay cả Quan Hạc không mấy khi nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469698/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.