“Đường lang bốn mắt, mi có thể đừng ngồi ở đây không?”
Nguyễn Văn Hách nằm trên giường hỏi, cậu vừa mở mắt đã nhìn thấy Tiền Hàng dời ghế ngồi ở cửa đọc sách, cậu trở mình qua rồi lật trở lại, cứ mở mắt lại trông thấy Tiền Hàng, còn chống lại tầm mắt của cậu thật không dễ chịu.
Tiền Hàng đọc xong một trang sách thì lật qua, bảo Nguyễn Văn Hách tiếp tục ngủ. Nguyễn Văn Hách thấy bên cạnh gối có một chiếc máy bay giấy, cầm lên phóng về phía Tiền Hàng, tài tình đáp lên sách của anh.
Nguyễn Văn Hách kéo kéo cái gối mới, “Đường lang bốn mắt cái gối này cứng quá, đổi lại cái cũ đi.”
“Không có gối hiệu Đường Lang Bốn Mắt,” Tiền Hàng bình tĩnh mà lật sách, “Cái gối đó so với cái cũ của cậu cứng hơn một chút, nhưng mà dùng lâu là quen thôi.”
Mặc dù đầu óc cùng miệng Nguyễn Văn Hách đều có bệnh, có điều Nguyễn Văn Hách có thói quen tốt là ngủ trưa, nhớ rất kỹ.
Nguyễn Văn Hách ồ một tiếng trở mình lại tiếp tục ngủ, Tiền Hàng tiếp tục đọc sách. Qua một lát, Tiền Hàng không thấy Nguyễn Văn Hách trở mình thì đoán là cậu ngủ thật rồi, thế là nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài. Tiền Hàng ra khỏi phòng bệnh 120 đến phòng bệnh bên cạnh đằng trước, đi tới phòng 121 tìm ra bệnh nhân gọi là Tiểu Hoa kia, lúc này Tiểu Hoa cũng đang ngủ, đóa hoa trắng nhỏ trên đầu cũng bị đè xẹp lép.
“Số 362, Phương Chưng.” Tiền Hàng ghi nhớ cái tên này, dự định không có việc gì sẽ điều tra một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/34797/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.