Đi mua sắm với Giang Việt, đối với An Lạc mấy năm trước mà nói, đây là một chuyện xa xôi biết nhường nào.Nhưng vào lúc này, An Lạc đi vào bách hóa Tesco, đứng bên cạnh chính làGiang Việt hàng thật giá thật.
Cô cảm giác cả lưng mình đã cứng đờ mất rồi.
Nhìn thấy danh sách mua hàng, An Lạc đi vào thang máy chuẩn bị lên tầnghai, lại sợ mình đi nhanh quá Giang Việt không theo kịp, nhịn không được quay đầu lại nhìn anh, ấy vậy mà thấy anh đang nhìn socola.
Bên cạnh còn có mấy cô học trò dùng điện thoại chụp hình anh, An Lạc do dự bước đến: “Cậu muốn ăn socola?”
Giang Việt cầm lấy một hộp Ferrero: “Mình nhớ trước kia cậu từng ước một nguyện vọng, rằng hi vọng có người tặng cậu một bó hoa gắn đầyFerrero.”
Bản thân An Lạc không còn nhớ rõ, lúc ấy cô nói “có người” có lẽ là nói Giang Việt.
”Ồ, thật thế à? Trước kia tôi không có ai theo đuổi đến thế kia à?” An Lạc không cho anh mặt mũi nào.
Giang Việt không nói gì: “Vậy giờ cậu có muốn không?”
An Lạc ngẩn người, dời mắt sang chỗ khác: “Ăn thứ đó dễ béo.”
Đề tài chấm dứt, An Lạc cách anh khoảng cách nửa người, tiếp tục đi về phía trước.
Ma xui quỷ khiến thế nào mà An Lạc lại nhớ lại đoạn hội thoại giữa cô với Trà Trà:
”Đi mua sắm với bạn trai là một chuyện hạnh phúc.”
Nghĩ đến đây, cô lập tức phủ nhận, đầu óc lộn xộn nghĩ lung tung gì thế chứ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhin-xuong-day/2727896/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.