Ôm theo tâm trạng nào đi ngủ thì đó sẽ là việc đầu tiên nhớ đến trong sánh hôm sau, An Lạc vừa mở mắt ra đã cầm điện thoại xem.
Không có cuộc gọi nào!!!
Cô còn không kịp sửa sang lại tóc, trực tiếp gọi cho Trương Nhiên, cuốicùng cũng không còn bận máy nữa, trong lòng An Lạc mãi luôn thấp thỏm.
Tiếng dòng điện nhỏ được kết nối, An Lạc hít sâu một hơi.
”Trương Nhiên hôm qua anh đã đi đâu thế?”
Trương Nhiên vừa bắt máy đã nghe thấy cơn giận của cô.
”Điện thoại có vấn đề.” Anh bình thản đáp.
An Lạc tức muốn chết: “Vậy anh không biết mượn điện thoại người khác gọi cho em sao? Anh có biết em lo lắng lắm không? Anh mấy tuổi rồi hả?”
”Em lo cái gì?”
Còn lo cái gì?
”Em lo anh bị người ta cưỡng hiếp, bị lừa bắt đi.” An Lạc tức giận.
Trương Nhiên không phối hợp trò đùa của cô, chỉ im lặng.
An Lạc dần bình tĩnh lại, phát hiện ra điều gì đó không thích hợp: “Rốt cuộc anh đã đi đâu thế?”
”Anh ở Bắc Kinh.” Giọng anh vô cùng bình tĩnh.
Trong nháy mắt An Lạc biến sắc, sợ đến mức suýt nữa cắn trúng lưỡi: “Anh, anh đến đây lúc nào?”
Trương Nhiên im lặng một lúc: “Rất trễ, đến Bắc Kinh thì đã sắp sáng, anh sợ làm phiền em nên không liên lạc với em.”
Câu nói dối của cô bị vạch trần, lại cần anh nói dối vá lại.
An Lạc không nghĩ nhiều, trong lòng tràn ngập ngạc nhiên cảm động, “A
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhin-xuong-day/2727898/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.