Vào lúc An Lạc hóa đá, trưởng phòng đã bắt đầu cười điên dại.
”Nói thật hay mạo hiểm đây?” Ngô Tiểu Mãnh hỏi.
Cô đâu dám chọn mạo hiểm, nhưng khi biết câu hỏi là do trưởng phòng đặt thì lập tức chần chừ.
”Thế này đi, mình sẽ nhẹ nhàng với câu, phải trả lời câu hỏi giống Giang Việt ban nãy là được.” Trưởng phòng nhìn gương mặt chực khóc của AnLạc, xoa đầu cô.
Câu hỏi vừa nãy Giang Việt trả lời?
Trong số người đang ở đây, có thích ai không.
Cái này... phải trả lời thế nào đây?
”Ngô Tiểu Mãnh!” Cô nhanh trí trả lời.
ntm là nam khuê mật của các chị em, trả lời là cậu ta là an toàn nhất, cũng không gây ra hiểu lầm trêu chọc nào.
”Cắt! Ai mà tin chứ!” Mọi người ồn ào tỏ vẻ không tin. Ngay cả ntm cũng không tin.
Trong lòng An Lạc thấp thỏm, nghĩ một lúc: “Không có!”
”Nói dối...” Bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ nhẹ nhàng.
An Lạc nhìn sang, là Phó Nhiêu.
Sao cô ta lại nhảy ra làm gì?
An Lạc ngẩng đầu nhìn cô ấy, hai người nhìn nhau một hồi rồi Phó Nhiêutừ từ nhìn sang Giang Việt, An Lạc muốn ngăn lại nhưng đã muộn rồi.
”Giang Việt, hai người các cậu có ý thế chứ?” Cô ấy thản nhiên lên tiếng.
Mọi người đột nhiên im lặng, tất cả đều nín thở nhìn Giang Việt và Phó Nhiêu, nhân tiện lén nhìn An Lạc.
Bầu không khí quỷ dị đến chết, An Lạc lên tiếng: “Phó Nhiêu, cậu đang nói gì thế?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhin-xuong-day/2727892/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.