An Lạc không nhịn được bật cười, Trương Nhiên ngồi đối diện đã gập laptop lại, thản nhiên nhìn cô: “Đi thôi.”
”Ơ, anh chịu đi uống rượu với tôi thật đấy à?” Trong phút chốc tâm tình An Lạc tốt hơn.
Trương Nhiên đặt laptop sang một bên, cầm điện thoại lên lướt vài cái. An Lạc chỉ vào laptop của anh: “Anh không đem theo à?”
”Tôi quen chủ ở đây.” Anh không ngẩng đầu lên mà nói.
”Ồ.” An Lạc lại nhìn ra ngoài cửa sổ, một đôi tình nhân mặc áo lông dàyđi bên nhau, cô gái nắm tay thò vào túi áo của bạn trai, hai người traonhau nụ cười ấm áp.
Bất giác khóe miệng An Lạc cong lên, Trương Nhiên theo ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa, rồi nhìn về phía cô: “Không đi à?”
An Lạc định thần, hôm nay cô mặc giày vải không đệm, Trương Nhiên caohơn cô một cái đầu, cô ngẩng đầu nhìn anh, chợt thấy tim đập rộn ràng.
Hai người đi cùng nhau, An Lạc kéo vali, Trương Nhiên hỏi: “Cô kéo vali định đi đâu thế?”
An Lạc cười: “Anh đoán xem?”
Trương Nhiên: “...”
Anh ghét nhất là bị hỏi kiểu này, cố ý không trả lời.
An Lạc tự khiến mình mất mặt thành công, nhịn không được nói luôn: “Tôi chuyển nhà.”
”Chuyển đi đâu?” Trương Nhiên hỏi.
”Vừa nãy mới chỉ tìm được chủ nhà, hôm nay tạm ra khách sạn ở.” An Lạc nói tiếp: “Người nhà anh ở đâu?”
”Không ở với tôi.” Anh đáp ngắn gọn.
”Thế anh ở một mình có chán không? Anh không có bạn gái à?” An Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhin-xuong-day/2727862/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.