*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau lần đêm khuya tìm chó với Trương Nhiên, An Lạc hơi đổi cái nhìn về Trương Nhiên, cảm thấy anh không lạnh lùng như lúc nhìn qua, mà cô cũng để ý thấy Trương Nhiên dường như cũng không còn đối xử lạnh nhạt với cô như trước nữa.
Ít nhất là khi đi học, dạy rất nghiêm túc, An Lạc có tiến bộ lớn.
Khi An Lạc đang vừa luyện tập vừa suy nghĩ về bản vẽ tối nay, chợt thấy có đợt nước bắn đến.
Cô bị nước dội làm ướt mặt, nhắm chặt hai mắt, không cần nghĩ cô cũng biết là tụi nhóc kia.
”Mấy đứa làm gì...” An Lạc còn chưa nói xong thì phát hiện trong bể bơi chỉ có mình cô, và huấn luyện viên nửa ngồi ở bên cạnh bờ.
Huấn luyện viên Trương hắt nước cô?
”Ơ, lũ... lũ nhóc kia đâu rồi?” An Lạc nhìn xung quanh một lượt.
”Cô định ở lại đây cả đêm à?” Trương Nhiên đứng dậy, rút giấy ra lau nước trên tay.
An Lạc nhìn đồng hồ treo tường, má ơi, đã sắp đến chín giờ rồi. Mình ở đây ngẩn người lâu như vậy sao?
An Lạc nhanh chóng leo lên bờ, “Huấn luyện viên Trương, sao anh không nhắc tôi chứ?”
”Tôi tưởng cô vất vả lắm mới có một lần siêng năng, ai ngờ lại lạc đến chốn nào rồi.”
Trương Nhiên nói xong nhìn cô. Áo tắm là kiểu lộ lưng, chỉ dùng sợi dây co dãn buộc thắt sau cổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhin-xuong-day/2727860/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.