Tiêu Ký Ngôn sửng sốt, ngơ ngác hỏi: "Thuốc hợp hoan...... có thể uống theo cân sao?"
"Ta có bảo hắn uống hết một lượt đâu," Tiêu Kính Hàn nói, "Hôm nay uống một ít, ngày mai uống một ít, từ từ cũng uống hết thôi."
Bùi Thanh Ngọc: "......" Uống xong còn ổn không vậy?
"Nói bậy bạ gì đó?" Y bất đắc dĩ nói, "Ai uống nổi mười cân...... thuốc này chứ?"
Tiêu Kính Hàn vô tội nói: "Tại y nói muốn gì cũng được mà."
Tiêu Ký Ngôn cãi lại: "Ý ta nói muốn ta làm gì cũng được chứ đâu phải Cận Mộ làm."
Tiêu Kính Hàn: "À, vậy ngươi uống đi."
Tiêu Ký Ngôn: "......"
"Không được," Cận Mộ đứng chặn trước mặt y rồi nói, "Ta sẽ uống."
Tiêu Kính Hàn: "Ai uống thì có gì khác nhau đâu? Chẳng phải đều là hai ngươi đóng cửa lại rồi......"
Bùi Thanh Ngọc lập tức bịt miệng hắn --- Ngươi còn cần mặt mũi không hả?
Tiêu Ký Ngôn đỏ mặt, tưởng Tiêu Kính Hàn đã biết chuyện mình uống thuốc nên lắp bắp nói: "Ta, ta chỉ uống chút xíu đã khó chịu lắm rồi, Cận Mộ không thể uống nhiều vậy đâu."
Tiêu Kính Hàn gỡ tay Bùi Thanh Ngọc xuống, vừa mân mê ngón tay y vừa hào hứng nói: "Uống rồi à? Hèn gì mới khai khiếu."
Hắn ra vẻ từ bi nói: "Nếu huynh trưởng uống rồi thì giảm bớt một nửa, năm cân cũng được."
Tiêu Ký Ngôn và Cận Mộ chưa kịp lên tiếng thì Bùi Thanh Ngọc đã sốt ruột nói, "Đừng quậy nữa, ngươi tưởng ăn cơm rắc muối đấy à?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhat-nguoi-roi-tren-duong/3722393/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.