Đúng là điều không nên nói thì đừng nói.
Doãn Ước ngồi thẳng lên, nhàm chán nghịch thực đơn trong tay. Đột nhiên nhớ đến mẹ cô tốt xấu gì cũng đã sinh ba đứa con rồi, chắc là sẽ có kinh nghiệm, liền hỏi bà:
– Khi đó trước khi bà mang thai, có cảm giác đặc biệt gì không?
– Có thể có cảm giác gì? Ăn ngon ngủ yên, không có gì không tốt.
– Không biết là có buồn nôn không?
– Từ đầu đến cuối mẹ chẳng buồn nôn gì.
Doãn Ước cảm thấy mẹ cô bẩm sinh là một nữ cường nhân, ngay cả mang thai cũng mạnh mẽ hơn phụ nữ bình thường. Có lẽ hiện giờ bà ở tuổi này, nếu hai người chạy đua, Doãn Ước cũng không nhất định sẽ thắng.
Cô có người mẹ như vậy cũng khổ tâm lắm.
– Không cảm thấy khó chịu gì luôn?
– Cũng có một chút, ăn ngon miệng hơn, đặc biệt ăn rất nhiều nữa- Từ Tri Hoa nghĩ lại- Hơn nữa, lúc mang thai hai chị em con, mẹ ăn khủng khiếp lắm. Ban đầu mẹ còn tưởng mình có vấn đề, sau khi kiểm tra mới phát hiện đã mang thai.
Doãn Ước nhớ lại khẩu vị gần đây của mình, vô cùng mạnh, lại khó khống chế được lượng nạp vào. Quan trọng là, cô chẳng có suy nghĩ sẽ ăn ít lại nào trong đầu cả.
Đây có nghĩa là…
Chưa được cô vui vẻ, Từ Tri Hoa lại đâm xuồng bể:
– Nhưng mà không có đâu, lúc này con mới có một tháng thôi, cho dù thật sự có thai, cũng chẳng có biểu hiện gì đâu. Gấp cái gì!
– Sao lại không gấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai/1275634/chuong-90-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.