Mười năm, người thanh niên ấy bây giờ đã trưởng thành, nhưng sự ấm áp, nụ cười vẫn chẳng khác so với ngày xưa là bao nhiêu, chỉ tiếc là bây giờ anh đã dành cho người khác chứ không phải là tôi nữa.
Tôi nhớ bản thân mình đã từng hỏi anh một câu như thế này.
– Sao lúc nào anh cũng ôm eo em thế, người khác đi qua nhìn vào họ sẽ cười đó. Làm như mỗi mình anh có người yêu không bằng?
Những lúc ấy, anh liền cười hì hì rồi hôn vào má của tôi, trả lời thản nhiên.
– Ôm chặt thế này thì em không đi đâu được nữa. Như vậy, chúng ta cũng không bao giờ xa nhau, sẽ ở bên nhau mãi mãi.
Lời nói năm nào giống như một thước phim tua chậm ùa về, tôi ngẩn ra như người mất hồn, dù cố gắng nhưng vành mắt bất giác trở nên nóng rực. Đã từng là của nhau, đã từng rất yêu nhau, hẹn thề non biển, nhưng bây giờ gặp lại chẳng còn cho nhau được một cái nhìn tử tế nữa. Anh hận tôi vì đã bỏ rơi anh, tôi hận mẹ anh hại c.hết mẹ tôi, hận chồng hận chẳng bao giờ có thể hóa giải được. Và cũng chính vì hận như thế, nên bây giờ cái nhìn của anh lướt qua tôi không hề dừng lại dù chỉ một giây, nó bình thản tới mức như thể chúng tôi chưa bao giờ quen biết nhau vậy.
Mắt nhìn thấy bóng dáng của anh đang chuẩn bị quay lại, có chút luống cuống, vội vàng quay người rời đi một cách vụng về. Tôi không biết là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449742/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.