Ngày chia tay, tôi chưa bao giờ dám suy nghĩ có ngày tôi với Dương gặp lại, thậm chí là suốt 10 năm qua cũng không hề. Kể cả hôm nay, khi chúng tôi đối mặt với nhau sau một khoảng thời gian rất dài, tôi cũng nghĩ cả tôi với anh đều không có cái gì để nói cả, mà có nói thì cũng đã nói với nhau xong hết rồi. Vậy anh còn đến đây để làm gì chứ? Anh đi theo tôi nên biết được chỗ tôi ở, hay là… anh quen người khác ở đây nữa? Tôi không biết, những thứ liên quan đến anh bây giờ tôi đều không hề biết cái gì cả?
Vì một màn này mà tôi chẳng thể nào ngủ nổi nữa, cả người thất thần nhìn vào khoảng không vô định, ngón tay siết lại. Hà Nội hôm nay lạnh lắm, còn có chút mưa lất phất nên càng buốt hơn, phía xa xa kia là những tòa nhà cao chọc trời thuộc tập đoàn Nhật Thành, là nhà máy sản xuất ô tô, trung tâm nghiên cứu phát triển công nghệ, tất cả mọi thứ đều thuộc về anh. Thậm chí, trên những bài báo và trang diễn đàn, bảng xếp hạng những người giàu có nhất Việt Nam, anh luôn nằm trong top 10. Một người đàn ông hoàn hảo như vậy, tương lai rộng mở như vậy, bảo sao mẹ của anh năm xưa kiên quyết bắt tôi phải rời xa anh, đừng có xuất hiện cản đường cản lối của con trai bà ấy, kể cả việc gián tiếp đẩy mẹ tôi vào đường c.hết.
Chuyện cũ ùa về, trái tim tôi lại đau nhói đến nỗi không thể nào thở được, hốc mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449741/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.