Tôi không biết chiếc xe này đã đi theo tôi từ bao giờ, đã đỗ ở đây bao lâu, nhưng tôi biết, người trong đó là Dương. Chỉ là, tại sao anh lại hành động như vậy, tại sao những lúc tôi cùng quẫn nhất anh lại xuất hiện? Để làm gì cơ? Để chứng kiến và cười nhạo tôi sao? Để xem tôi đáng đời như thế nào sao? Vậy thì bây giờ anh hài lòng rồi, anh thỏa mãn rồi, vì cuộc sống của tôi bây giờ có cái gì gọi là tươi đẹp đâu?
Loáng thoáng ngửi thấy mùi thuốc lá, khóe miệng tôi kéo lên một nụ cười nhạt, xoay người về hướng ngược lại, từ đầu đến cuối đều không một cái quay đầu. Mười năm qua rồi, cái gì của quá khứ cũng đã là của quá khứ, gặp lại cũng chỉ là người dưng thôi, đâu nhất thiết phải nặng lòng rồi tự hành hạ bản thân mình. Anh có vợ, tôi có chồng, cả hai đều đã có cuộc slống riêng, cho dù trước kia long trời lở đất thế nào thì đến bây giờ thời gian cũng đã xóa nhoà rồi, ký ức ngủ quên rồi, phải nhìn về thực tại thôi. Tình yêu là cái gì chứ? Cũng chỉ là một loại gia vị của cuộc sống, không hạnh phúc thì là đau lòng, sao phải đau lòng đến mức quỵ lụy để làm gì?
Bước mãi, bước mãi, cuối cùng tôi cũng về được đến nhà của mình. Mấy người bán hàng rong nhìn thấy tôi toàn thân ướt nhẹp cũng lo lắng hỏi han 1 – 2 câu, thế nhưng tôi lúc này mệt lắm, nên chẳng đáp lại cũng chẳng gật đầu.
Mở cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449740/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.