Khoảnh khắc khi gương mặt ấy sượt qua, trái tim tôi như bị đánh một chùy thật mạnh, kéo theo đó là cổ họng nghẹn ứ, đau đến kho thở. Tôi muốn đuổi theo chiếc xe kia để nhìn kỹ lại xem có thật sự người kia là Dương hay không, nhưng đôi chân lại như bị đổ keo dính chặt xuống dưới đường, một bước nhấc lên cũng khó khăn. Liệu đó có phải là anh thật hay không, hay là người giống người, hay là do tôi lâu quá không nhìn thấy anh, cho nên mọi thứ vừa nãy xảy ra đều là ảo tưởng.
Mười năm rồi. Mười năm trôi qua thật nhanh, nhanh đến nỗi tôi còn không dám tin tôi năm nay đã 28 tuổi, không còn là thiếu nữ mơ mộng năm nào. Và tôi, cũng trong suốt 10 năm qua, cũng chưa bao giờ dám nghĩ tới chuyện một ngày nào đó tôi sẽ gặp lại anh, đối mặt với anh, hay là mơ về anh cả. Tôi cũng không dám gõ thông tin tìm kiếm về người đứng đầu của tập đoàn Nhật Thành, bởi vì tôi sợ… Sợ mình yếu đuối không vượt qua được đoạn tình cảm lớn lao kia của mình, sợ bản thân sẽ lại nhớ lại những ngày tháng đau khổ khi bóng tối kéo nhau đến ôm chầm lấy tôi. Sợ lắm… quả thật là rất sợ.
Nghĩ đến điều ấy, tôi cắn môi, cúi đầu nhìn xuống tấm danh thiếp trên tay của mình suy xét xem nó có mối liên quan nào đến Dương hay không, tới khi xác định là không hề, bản thân mới cẩn thận nhét nó vào ví, quay người đi vào công ty để tiếp tục làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449743/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.