Bồi bàn cứng ngắc đứng tại chỗ, lúc sau thật có tinh thần trách nhiệm nói tiếp,“Thật có lỗi, tiên sinh, nhà hàng chúng tôi cấm hút thuốc.”Vẫn như cũ sương khói lượn lờ, Trần Diệu Thiên ngoảnh mặt làm ngơ vớilời nói của bồi bàn, ánh mắt dừng ở điểm hư không, sắc mặt lạnh lùngdọa người.
Cậu ta giống như đại ca xã hội đen đến đòi nợ cho vay nặng lãi, sát khímười phần, mà cậu bồi bàn nơm nớp lo sợ cũng vừa vặn phối hợp cảnh tượng đấy. Nếu cậu ta mang thêm chiếc kính râm mặc áo vét đen cầm thêm mộtcây gậy nữa là giống y chang đại ca xã hội đen trong TV, nghĩ đến hìnhảnh đấy, tôi đột nhiên phì cười một tiếng.
Trần Diệu Thiên đảo mắt liếc qua tôi, tôi nhanh tay che miệng lại, lưuloát lau nước mắt sạch sẽ. Ổn định cảm xúc rồi, tôi thấp giọng nói, “Tôi ăn no rồi, chúng ta đi thôi.” Nói xong đứng dậy đi ngay.
Đi đến cửa, đang chuẩn bị xem Trần Diệu Thiên có đi ra không, tự dưng lạithấy Lí Minh Ngôn đang sánh bước cùng Lưu Tuệ bước ra!
Tôi lẳng lặng nhìn bọn họ lại chẳng biết nên chào hỏi như thế nào. Lúcnào Lí Minh Ngôn lại cười hỏi tôi trước, “Một người?”
“Tôi mang đến.” Trần Diệu Thiên đi đến trả lời câu hỏi của Lí Minh Ngôn.
“Ô, thật là trùng hợp!” Lưu Tuệ ngạc nhiên vừa Trần Diệu Thiên đến.
Trần Diệu Thiên cũng hơi hơi gật đầu với Lưu Tuệ một cái, xem như đáplại. Cậu ta đi tới choàng tay lên vai tôi, nói, “Nha đầu này sao lạichạy loạn thế, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107759/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.