Đang lúcTrần Diệu Thiên buồn lực nhìn cửa nhà tôi sắp đóng chặt, tôi cố gắng duy trì mặt ngoài nghiêm túc nhưng trong lòng lại cười trộm. Mới nghĩ đếnchuyện mẹ già biết được chuyện này chắc sẽ càng bực, chỉ sợ giống nhưhận không thể ăn quân trên bàn mạt trượt, tôi lại sướng không chịu được.
Tôi hua hua móng vuốt cúi chào Trần Diệu Thiên, tiêu sái đi vào nhà sau đó đóng phịch cửa lại.
Quản nhiên,lúc đêm mẹ già trở về bắt tôi kể lại mọi chuyện buổi chiều, bộ dạng củamẹ già sau khi nghe xong thật giống bộ dạng của mấy diễn viên kịch đangdiễn vai bi kịch tình yêu. Mẹ già chỉ hận sao không dùng hết móng vuốtmắng nhiếc tôi thật có tiết tấu “Cái tay này, cái tay này, conrể tương lai là muốn đến ăn bữa cơm, thế mà tự nhiên lại chạy lên bànmạt trượt, cái tay này, cái tay này, đánh thua còn để con rể quý chạymất.”
Tôi nghiêm túc chặn lại mẹ già “Con nói mẹ già nghe, không phải trước kia mẹ rõ ràng là hận không thể lấychổi đuổi con đi hẹn hò với Lí Minh Ngôn sao, sao giờ này lại lải nhảicon rể Trần Diệu Thiên này nọ a?”
“Ôi, mẹ không phải vì con mà sốt ruột hay sao! Lí Minh Ngôn chẳng thấy độngtĩnh gì, mẹ đoán cậu ta chắc là con vịt chết muốn bay, mắt thấy conthiên nga Trần Diệu Thiên kia, mẹ sao có thể không nhắc đến! Thiệt tình, con nếu không cố gắng một chút, cá ngon đều bị người ta câu đi rồi.” {hana: tại sao bà mẹ này hết nói vịt lại nói cá thế!!! chậc}
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107760/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.