Tự nhiêngặp phải tình huống thế này không biết có thể xem như vận cứt chó khôngnữa. Buổi sáng bảy giờ còn nằm trên giường, tự nhiên có một cuộc điệnthoại gọi đến, nói tôi đúng tám giờ rưỡi phải đến địa điểm thi. Rõ rànglúc trước không nhận được thông báo gì mà, hơn nữa danh sách thi kì nàykhông phải xác định rồi sao? Huống chi, người ta tham gia cuộc thi đềulà người nhà đưa đi, tôi vì sao phải đơn thân độc mã a? Tôi cũng khôngbiết cuộc thi tổ chức ở đâu nữa, chỉ nghe nói là thi hôm nay thôi. Bảy giờ rưỡi, điện thoại lại vang, Trần Diệu Thiên nói cậu ta đang ở trước cửa nhà tôi.
Tôi buồn ngủ đứng trước mặt cậu ta, cậu ta nhìn tôi cười, vẻ mặt sánglạn, nói, “Anh đưa em đi đến trường thi. Nếu đi xe bus phải đi từ lúcsáu giờ, anh sợ em không đến nên trực tiếp đến đưa em đi, chỉ cần nửagiờ.”
Tôi giống như mộng du gật đầu, sau đó quay về phòng tiếp tục rửa mặt thay quần áo.
Khi tôi rực rỡ từ trong phòng đi ra thì thấy cậu ta đang ngồi ở nhà tôi ăn bữa sáng mẹ tôi chuẩn bị!”Đến, uống một chén nữa.” Mẹ tôi thân thiện lấy cái bát không trước bàn cậu ta, lại đi múc thêm một chén nữa. Nhìnthấy tôi đi tới, bà cười ha hả nói, “Con xem Diệu Thiên người ta thậttốt, còn đến tận cửa đưa con đi thi.”
Tôi không nói gì ngồi vào trước bàn, bắt đầu rầu rĩ ăn bữa sáng. Mẹ tôicòn ở bên kia ân cần tiếp đón người ta, tôi nhịn không được vỗ mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107758/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.