Tôi nhấtthời cố nén nức nở, lưu loát nói “Cậu lập tức rời khỏi nhà tôi, từ nayvề sau không bao giờ…. không bao giờ được đến đây!” “. . . . . . Đừng khóc. . . . . . mau lau nước mắt đi, ngoan. . . . . .”“Tránh ra!” Tôi gạt tay hắn, tự lau nước mắt trên mặt mình, vừa lau vừamắng, “Anh mau cút mau cút mau cút!”
Trần Diệu Thiên nhìn tôi, một tay vỗ vỗ trán mình, “Rốt cuộc là em có bệnh là tôi có bệnh vậy!”
Hắn xoay người rời đi, vừa đi vừa rầu rĩ nói,”Nhiều cô gái đều muốn tốt với tôi, sao với đến gần em là tôi biến thành quỷ không biết nữa! Tôithật không rõ, tôi hiếm lạ điểm gì nhất của con heo này a~~!”
Nam nhân vô sỉ hạ lưu đáng khinh! Tôi ở trong lòng thầm mắng nhưng không dám ra tiếng. Nghe được tiếng bước chân hắn đi xuống lầu, tôi mớithoáng nhẹ nhàng thở ra.
“Ai nha, phải đi sao? Sao không ở lại chơi tí nữa!” Âm thanh bà tám của mẹ tôi lại vang lên.
“Chân Tâm —— bạn học con đi về sao con không xuống tiễn? Chân Tâm ——xuống đây tiễn bạn học —— Chân Tâm ——” tôi. . . . . . nếu không phảihình tượng duy trì với một đống hàng xóm, tôi thực hận không thể rốngtrở về, mẹ không thấy hắn có chân sao, cần con đưa tiễn à!
“Chân Tâm —— Chân Tâm ——” Lão thái thái liên tục kêu to không sợ mệt,xem tư thế kia là không gọi được tôi thề không bỏ qua .
“Đến đây đến đây.” Tôi bất đắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107757/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.