Bọn họ buổi tối nói muốn cùng ăn cơm, tôi từ chối. Lưu Tuệ Nga cũng nói có việc và từ chối, sau đó cô ấy nói với Lí Minh Ngôn “Em không đi xe đến, anh đưa em về đi.”
Lí Minh Ngôn khó xử nhìn tôi, tôi vội vàng nói “A, không sao không sao, em có thể tự mình đi xe về, dù sao cũng không xa.”
Vì thế, cuối cùng mỗi người một ngả.
Hiển nhiên đây là một lần hội tụ rấtkhông thành công và vui vẻ, Mà ý định ban đầu của tôi đã chết ngỏm từtrong trứng nước, lát nữa về nhà nhìn thấy bộ dạng buồn bã của cha mẹ,tôi thật sự không có cách nào thoát khỏi sự áy này. Rõ ràng có một cơhội tôi lại trơ mắt để cơ hội trôi qua.
Ăn cơm tối xong một đám hàng xóm tự động lấy nhà của tôi làm trung tâm căn cứ cách mạng. Không nghĩ tới mẹ tôikhông chỉ mạnh mẽ mà còn có khí chất làm lãnh đạo a. Nhìn thấy bộ dạngphẫn nộ không chịu nổi của bọn họ tôi càng thêm ngượng ngùng. Trong đámngười đó có người nói không khác gì Lí Minh Ngôn đã nói. Công ty kia cậy mình là công ty lớn ỷ thế hiếp đáp người khác. Mọi người bàn bạc cả nửa ngày cũng không tìm ra phương án nào thích hợp, lúc này thậm chí cóngười nói, chờ khi khu nhà phía trước xây dựng xong họ sẽ thử dò ý chủnhà xem có thể thuê tôi để làm người quản lý không. Không khí nàng lúccàng nặng nề
Đúng lúc ấy tiếng điện thoại đột nhiênvang lên. Lấy điện thoại từ trong túi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107756/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.