Lúc y tá bước ra khỏi phòng phẫu thuật, hai người nghe lén bên ngoài đã biến mất tăm từ lâu.
Cô ta đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng cầm dao đuổi theo cầu thang dẫn lên tầng 4 gần đó.
Đầu cầu thang tầng 4 vẫn có hàng rào sắt chặn lại, dù xê dịch rất nhỏ thôi cũng rất dễ phát ra tiếng vang chói tai.
Vì thế Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh đã dứt khoát từ bỏ ý định loại bỏ chướng ngại vật, cả hai lần lượt trèo lên lan can nhanh chóng.
Ngay khi nhảy xuống từ đoạn lan can cuối cùng, Kiều Vân Tranh nhanh hơn Phó Lam Tự một bước, anh quay người đáp xuống rồi rất tự nhiên vươn tay về phía cô.
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Phó Lam Tự cũng vô thức vươn tay ra, cảm thấy các ngón tay như bị siết chặt, tay cô đã bị anh nắm.
“…”
Cả hai nắm tay nhau một cách khó hiểu như thế, bám vào tường rồi sải bước đi tới trước.
Xem ra hành lang tầng 4 không có gì khác với tầng 3 hết, nhưng nếu nhìn kỹ dưới ánh đèn yếu ớt sẽ thấy trên cửa của mỗi phòng đều có ít nhiều máu bắn lên.
Kiều Vân Tranh thử mở cửa nhưng tất cả đều bị khóa lại, chẳng có cái nào là mở ra được.
Tiếng bước chân của y tá rất nhẹ nhưng Phó Lam Tự vẫn có thể nghe thấy, hơn nữa cô tin chắc là cô ta càng lúc càng tới gần.
“Anh nghĩ giờ chúng ta dùng vũ lực thì giết được cô ta không?”
Bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820735/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.