Lúc Kiều Vân Tranh lôi con dao phẫu thuật này ra, Cảnh Hạc “Ối” một tiếng trong cổ họng, sửng sốt hét lên một tiếng như cá heo kêu.
“Sao lại thế này? Sao thứ chết tiệt này lại ở trong người của em chứ?!”
Kiều Vân Tranh cười lạnh lẽo: “Cậu hỏi anh à? Chuyện này phải tự hỏi chính bản thân cậu chứ.”
“Em có biết đâu, em chỉ tới phòng ăn lấy mấy cái bánh bao thôi mà!”
Phó Lam Tự trên giường mở mắt ra, nhìn thoáng qua bên này rồi chợt nhíu mày.
“Cậu có đụng phải ai trong phòng ăn không?”
Cảnh Hạc cẩn thận nhớ lại: “Thì… cô gái tóc ngắn trong phòng bệnh bốn người kia mua cơm chung một cửa sổ với em, còn cười với em nữa.”
Giờ nhìn lại đó là nụ cười lấy mạng, là cười thương hại cho kẻ sắp chết rồi.
Đệch!
Nhưng cậu ta vẫn chưa hiểu một chuyện.
“Sao cô gái đó lại biết được con dao phẫu thuật này có thể giết người chứ?”
Phó Lam Tự nhìn sang Kiều Vân Tranh: “Hôm qua lúc anh chặn tên đầu trọc kia, có phải người đàn ông ốm yếu kia đã lén chạy ra ngoài không?”
Kiều Vân Tranh gật đầu: “Đúng là thế.”
“Rất khó nói có phải hắn đã tới phòng phẫu thuật, sau đó trông thấy tên ngu ngốc kia nhặt được dao phẫu thuật không — Kết quả tối qua đồ ngu ngốc bị xé da mặt, nguyên nhân chết cũng không khó đoán lắm.”
Tên xăm mình thật sự rất thảm, đã chết rồi vẫn còn bị người ta gọi là đồ ngu ngốc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820733/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.