Ngay khoảnh khắc trước khi phòng bệnh mở ra, Kiều Vân Tranh quyết định cực nhanh, ngã ra giường bệnh của Phó Lam Tự gần đó.
Phó Lam Tự vén chăn, bao bọc cả hai thật kín.
Cảnh Hạc ở giường bệnh đối diện cũng nằm im đó, bị dọa tới mức không dám thở mạnh.
Cộc, cộc, cộc.
Đôi giày đế mềm của y tá mặt rắn phát ra tiếng vang nhè nhẹ trên sàn nhà, cô ta đẩy một cái xe lăn trống, chậm rãi bước vào phòng bệnh.
Lúc đi ngang qua giường Phó Lam Tự, cô ta dừng lại, dường như nhìn lên giường một chút.
Cái giường đơn chỉ rộng chừng ấy, Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh chen chúc nhau, gần trong gang tấc, cô gối đầu lên vai anh, thậm chí có thể nghe rõ được tiếng nhịp tim của anh nữa.
Cánh tay Kiều Vân Tranh ôm hờ lấy cô, ngón tay thon dài đặt sau đầu Phó Lam Tự, có lẽ là vì ảo giác mà cô lại cảm giác như anh hơi vuốt nhẹ tóc mình.
Cô thầm trợn mắt.
May mà y tá không để ý tới việc hai người nằm trên giường, hoặc là cô ta không quá care chuyện rốt cuộc có bao nhiêu người, chỉ đẩy xe đi tiếp tới trước, cuối cùng thì dừng lại ở trước giường thanh niên.
Vì tác dụng của thuốc nên thanh niên vẫn ngủ chổng vó, hệt như lợn chết vậy.
Tuy dáng vẻ của y tá rất yếu đuối nhưng thực chất rất khỏe, cô ta bế thanh niên lên theo kiểu bế công chúa rồi quay người ném hắn lên xe lăn.
Cảnh Hạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820736/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.