Trong ánh nắng chiều lốm đốm, Phó Lam Tự mặc một chiếc váy len màu be đứng bên giường, nhìn Kiều Vân Tranh chằm chằm.
Kiều Vân Tranh tựa vào đầu giường, đối diện với cô rất lâu, hình như hơi mông lung.
Cảm giác như thể chưa tỉnh khỏi cơn mê vậy.
“Sao em lại ở đây?” Nói xong, anh lại như sực nhớ ra điều gì đó, nhíu mày nhìn tay cô, “Tôi làm đau em à?”
“Không sao, xương cốt tôi cứng lắm.” Phó Lam Tự chỉ ra ngoài rồi đút tay vào túi áo, “Là Cảnh Hạc lừa tôi tới đây, tôi cứ nghĩ ở đây là nhà cậu ta.”
Kiều Vân Tranh khẽ cười: “Nói thế, nếu biết trước là nhà tôi, em sẽ không tới hả?”
Cô lườm anh: “Anh có chủ động mời tôi không?”
“Tôi vốn tính mời em, nhưng lần này ngủ đúng là quá lâu rồi.”
Cô thấy anh chống tay ngồi dậy, vươn tay xoa ấn đường liên tục trông có vẻ cực kỳ mệt mỏi nên cũng im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không kìm được mà hỏi.
“Cửa Bạch Kim lần này khó lắm à?”
“Làm gì có cửa Bạch Kim nào không khó?” Kiều Vân Tranh thở dài, “Nhưng cửa này lại hơi đặc biệt hơn, yêu ma lúc ẩn lúc hiện, không thể tìm kiếm dấu vết được, nhưng lúc nó xuất hiện, tất cả mọi người phải nhìn nó, không được phát ra âm thanh và di chuyển, nếu không sẽ bị nó giế t chết.”
“Vậy nên anh…”
“Vậy nên ba ngày ba đêm tôi chẳng hề chợp mắt, mười một người chơi, cuối cùng chỉ còn sống được hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820701/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.