Lần này về tới hiện thực, Phó Lam Tự phải mang theo vài vết thương nhỏ bị tóc ma nữ cứa.
Dù không nghiêm trọng nhưng anh em nhà họ Bạch, kể cả Kỷ Linh vẫn cứ hô hào một phen, nhao nhao thoa thuốc cho cô.
“Xem ra đấu thăng cấp ở Vàng IV thực sự rất khó.” Bạch Tiêu nói, “Anh còn nhớ từ sau lần bị chặt chân, mấy năm nay Lam Lam chưa bao giờ bị thương nữa.”
“Hơi khó thật, rất nhiều cạm bẫy.” Phó Lam Tự thở dài, “Cơm cũng không ngon.”
“Nữa anh sẽ nấu canh gà hầm nấm để em bồi bổ.”
“Được, rất được.”
Kỷ Linh nhiệt tình đề nghị: “Ở góc đường số 0 mới mở một nhà hàng, nghe nói cơm niêu với cơm cuộn rất ngon, mai chúng ta đi chung nhé?”
“Được, rất được.”
Bạch Sanh cũng không chịu yếu thế: “Ở đối diện nhà chúng ta mới mở quán thịt nướng, có bán mang đi, tối mai ghé ăn tối đi.”
“Được, rất được.”
Mỗi lần xuyên việt về phải ăn uống thả cửa để làm dịu đi bóng ma mà thế giới trò chơi đem lại.
Nửa tháng tiếp theo kéo dài tới cuối tháng, Phó Lam Tự đều nghỉ ngơi để lấy lại sức, không xuyên việt nữa.
Mỗi ngày của cô là ăn, uống, xem phim, tập thể dục; đi dạo phố với Kỷ Linh, giám sát Bạch Sanh vận động, tiện thể thử món Bạch Tiêu làm.
Trong khoảng thời gian đó, cô còn liên lạc với Kiều Vân Tranh vài lần, vì cuối tháng là rank Bạch Kim của Kiều Vân Tranh rồi.
Rank Bạch Kim nguy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820702/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.