Môi trường trong phòng ký túc này không ổn, cộng thêm việc ngủ trưa quá lâu nên Phó Lam Tự không buồn ngủ lắm, cũng chẳng chìm nổi vào giấc ngủ sâu.
Nửa đêm, cô đang nửa tỉnh nửa mê nên dễ dàng nghe tiếng bước chân vang lên trong hành lang.
Tiếng bước chân đó rất nhẹ, như thể giày da đạp trên nền xi măng, từng bước từng bước đều như đạp vào trái tim người ta.
Cộp, cộp, cộp.
May mà cô vốn đang nằm nghiêng bên trái nên không cần trở mình lại, chỉ cần hé mắt một chút là có thể nhìn thấy được cảnh tượng trong phòng.
Trong phòng có một cô bé mặc váy đỏ, thắt tóc hai bên đang đứng, y hệt với con búp bê được in trong tấm thiệp kia.
Vì trong phòng không có đèn nên ánh trăng chỉ có thể phác họa mơ hồ đường nét ngoại hình chứ không thể chiếu rõ được mặt nó.
Cô bé đi bộ vài vòng, cuối cùng dừng lại bên giường Kiều Vân Tranh ở dưới.
Nó ngoẹo đầu xuống, cúi người quan sát kỹ nét mặt Kiều Vân Tranh.
Kiều Vân Tranh như đã ngủ say, yên lặng thở rất nhẹ nhàng.
Cô bé nhìn một lúc lâu, thấy anh chẳng phản ứng gì bèn cầm con búp bê sắp xong anh đặt ở góc giường.
“Ôi.” Nó khẽ thở dài, “Búp bê của Hanako vẫn chưa may xong, khi nào búp bê của Hanako mới may xong đây?”
Giọng nói trẻ con non nớt vang lên trong đêm tối tĩnh mịch, nghe vào lại càng u ám khiến người ta sợ hãi hơn.
Phó Lam Tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820698/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.