Bàn tay của Vu Hân Hân rất đẹp, nhưng tiếc là cô ta không được khéo cho lắm, tốn cả buổi sáng vẫn chưa học được cách may búp bê.
Dù cô ta có nhìn chằm chằm Phó Lam Tự may thì con đường từ lý thuyết tới thực tiễn vẫn gian nan tới lạ thường.
Thực ra Cảnh Hạc cũng chẳng khá khẩm gì mấy, nhưng cậu ta biết dùng mánh khóe để gian lận, Phó Lam Tự may giúp cậu ta dáng đầu và cơ thể, Kiều Vân Tranh may giúp tay chân, cậu ta chỉ cần nhét bông vào trong, may đại vài đường cho kín lại rồi gắn vào với nhau là được.
… Tất nhiên, những bước cuối này cũng khiến cậu ta khá vất vả.
Về váy búp bê, cậu ta tính dùng một miếng vải đỏ quấn quanh để qua quýt cho xong thôi.
Sau lần thứ n bị kim đâm vào tay, cuối cùng Vu Hân Hân cũng đã mất hết kiên nhẫn, quyết tâm vứt kim may và vải vào trong hộp.
Cô ta ngồi đó suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đưa ra được một kết luận: Nếu mình đã không may được thì cũng chỉ có thể kéo người khác xuống nước chung thôi.
“Tôi thấy may búp bê này có vẻ như là thuật che mắt của hệ thống thôi, hẳn sẽ không có ý nghĩa gì đặc biệt đâu.” Cô ta giả vờ bâng quơ tựa vào một bên giường, cố tình nói, “Mọi người có thấy không, tối qua Hanako vào phòng, thấy chúng ta chưa may xong cũng chẳng làm gì, chỉ tới hù dọa thôi, thế sao phải bận tâm? Mọi người đừng may làm chi nữa.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820696/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.