Trong ký túc xá, cả ba người cùng im lặng trước cái rương gỗ cũ tới mức sắp nổi mốc kia.
Ba ổ khóa trên rương đều được đánh số, hiện tại vẫn còn thiếu một chiếc chìa khóa ở phòng ký túc xá số 3 nữa.
“Chắc chắn họ cũng biết manh mối về chiếc chìa khóa, ánh mắt gã một mí kia nhìn tôi rất lạ.” Phó Lam Tự trầm giọng nói, “Tôi nghi gã không phải người chơi rank Bạc.”
Rất rõ ràng, gã Mashimaro và tên tóc xanh là cùng một bọn, trông có vẻ rất lão luyện, rất có thể gã là người chơi rank cao dẫn bạn bè hoặc khách hàng qua cửa.
“Chiếc chìa khóa thứ ba ở chỗ gã à?” Kiều Vân Tranh khẽ gật đầu, “Thế thì chỉ có thể giết gã thôi.”
“Độ khó hơi cao, giờ tổng cộng còn tám người chơi, hơn nữa tôi tính tối nay kết thúc luôn.”
Cảnh Hạc nghe vậy thì hết hồn: “Tối nay kết thúc luôn á? Chị đang nói đùa đấy hả chị Lam?”
“Chứ không thì sao?” Phó Lam Tự lườm cậu ta, “Cậu tự nhìn ngăn tủ của mình đi, bên trong còn bao nhiêu kim chỉ với vải mới hả?”
Nhiều vật liệu mới tức là người chơi sẽ phải may búp bê tiếp, cũng đồng nghĩa với việc tối nay Hanako vẫn sẽ tới.
“Nếu tối nay Hanako tới thì người chết chắc chắn sẽ là cậu đấy.”
“…”
Bạn Cảnh Hạc tay chân vụng về lập tức khóc không ra nước mắt.
“Em Lam.” Kiều Vân Tranh chợt nói, “Hôm qua có người ngoài ở đây nên tôi không tìm được cơ hội để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820694/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.