Kiều Vân Tranh nghe Phó Lam Tự nói xong câu đó là hiểu ngay tên tóc xoăn bên ngoài đang có ý đồ gì rồi.
Tất nhiên không thể nói ra manh mối được, rất rõ ràng, cô gái đeo kính đi chung cũng không có ý định nói.
Nói ra là mất hết át chủ bài ngay.
Mật thất rất trống trải, xung quanh toàn là mùi đổ nát.
Ở đây chẳng còn gì sót lại, chỉ có một rương châu báu khắc hoa phức tạp trong góc, mà cái rương lại chẳng bị khóa gì.
Hai người đứng song song nhau, nhìn rương châu báu dưới chân chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng là cô gái đeo kính mở miệng trước.
“Tôi cảm giác như kiểu rương không khóa này mới đáng sợ ấy, chúng ta không thể cứ mở ra như thế được.”
“Rất chí lý.”
Kiều Vân Tranh siết chặt cán dao găm, đứng cách một khoảng an toàn rồi dùng mũi dao cạy khóa rương châu báu ra.
Cạch.
Nắp rương châu báu được nhấc đẩy ra sau, đụng vào vách tường phát ra một tiếng vang dội.
Ngay sau đó, vô số con nhện to bằng nắm tay đỏ như máu lao ra khỏi rương, bò khắp nơi trên đất.
Kiều Vân Tranh phản ứng rất nhanh, anh trở tay đâm mấy nhát liên tục, chém đứt tất cả nhện chạy tới trước mặt mình. Anh lùi lại, dán lưng vào mặt tường, vô thức liếc sang cô gái đeo kính một chút thì thấy cô ta đã rút dao găm của mình ra tự bao giờ, cắt thẳng một con nhện làm đôi.
Với độ chính xác này thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820637/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.